Lẻ bóng

Ngà ngà trăng sáng trong đêm
Hơi men hoá lá toả ra hôi rình
Nhìn vô mặt nước vô hình
Ẩn sâu trong đó là hình ông trăng

Ông trăng ổng ở một mình
Trong căn nhà nhỏ ven hồ Nam Phương
Lượng lờ trí tưởng bao la
Đâu đâu cũng thấy phồn hoa đô thành

Dế kêu ếch gọi liên hồi
Như hồi chuông kéo ông về bên sao
Nhìn lên khoảng rộng mênh mông
Dường như càng thấy ta như vô hình

Gió thổi nổi tung bạt nhà
Mái bay phần phật như là trực thăng
Ông nhìn một lúc trầm ngâm
Đi vô cho lẹ kẻo rơi trúng đầu

– ATLT

dark
sans